Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu: Nhớ về ông, người nhạc sĩ tài ba

0
158

 

Đã lâu rồi, mỗi khi có tâm trạng, tôi cứ nghe mãi bài hát “Cuộc đời vẫn đẹp sao” mà không thấy chán. Tôi nghe như để tự dặn lòng sống tốt, sống lạc quan, tin vào ngày mai tươi sáng.

Tôi dường như có một tình cảm đặc biệt với người nhạc sĩ già cội này. Và cứ thế, “linh hồn” của những giai điệu của ông đã “ám ảnh” tôi. Tôi sao mà quên được những lời nói thẳng thừng, giản dị, mà hóm hỉnh của ông mỗi lần nói chuyện với công chúng. Mới đây thôi, tôi còn nghe giọng Bác dõng dạc ở cuộc thi Tiếng hát mãi xanh, vậy mà nay…

Tôi cứ mãi nung nấu ước mơ được một lần trò chuyện cùng ông. Niềm ước mơ ấy vẫn còn đó nỗi khắc khoải. Nhưng rồi, trưa ngày 29/6 năm ngoái, tin hung lan truyền về sự ra đi của ông làm tôi bàng hoàng. Dẫu biết là vậy nhưng tôi vẫn cứ đinh ninh giá như đó không phải là sự thật.

Ai cũng biết, quy luật sinh tử là điều không thể tránh khỏi của một đời người, nhưng dường như với Phan Huỳnh Điều thì lại khác. Với tôi, tuổi 91 ở ông ra đi là còn sớm. Sớm khi bao niềm ấp ủ còn dang dở, đành gửi tình yêu vào đất, đất lại hóa tâm hồn.

Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điều

Loading...

Vẫn còn đó những nhạc phẩm của ông sống mãi với non sông đất nước và con người Việt Nam. Sao có thể quên được những bài hát Cuộc đời vẫn đẹp sao, Hành khúc ngày và đêm, Sợi nhớ sợi thương, Ở hai đầu nỗi nhớ, Những ánh sao đêm, Gửi em ở cuối sông Hồng, Đội kèn tí hon,…

Cuộc đời và sự nghiệp của “con chim vàng của nền âm nhạc Việt Nam” đi lên từ gốc rạ quê hương xứ Quảng còn lắm nghèo khó như là tấm gương để cho những thế hệ trẻ như tôi hôm nay học tập.

Kể từ nay, căn nhà riêng của ông nơi góc phố Sài Gòn sẽ thiếu đi người ông, người cha mẫu mực. Kể từ nay, góc bàn làm việc ngày ngày sẽ vắng bóng hơi ấm, những bản thảo bài nhạc vẫn nằm đấy chưa vành vọt, chờ người về uốn nén. Kể từ nay, quê hương xứ Quảng sẽ không còn có cơ hội đón ông về thăm và nói chuyện thường ngày.

Ông đã đi, nằm sâu dưới đất kia, để lại niềm luyến tiếc với bao nỗi niềm tiếc nuối.

Ai cũng biết! Chết là chấm hết. Là kết thúc một đời người. Nhưng ở Phan Huỳnh Điểu thì không. Một cây đại thụ sẽ sống mãi, sẽ che rợp bóng mát… Và đúng như xúc cảm của Nhạc sỹ Phan Hồng Hà, con trai Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu: “Đối với gia đình chúng tôi, ông chưa bao giờ mất. Chúng tôi chỉ coi như ông đang đi đâu xa như mọi lần ông vẫn đi. Và có thể ông đang bị “delay” ở một chuyến bay hay chuyến tàu nào và cả nhà luôn đợi ông, đợi cả trong giấc ngủ và những bữa cơm gia đình thiếu ông. Vì vậy, đêm nhạc hôm nay, những từ “cố”, “tưởng nhớ” hay “tưởng niệm” chúng tôi sẽ không dùng cho ông”.

 

Hà Kiều

Theo Baotinnhanh

Bình luận của bạn

nhận xét

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here