Gia Lai: Cha mẹ mất sớm, chị gái tần tảo chăm lo cho các em được đến trường

0
771

 

 Ở làng Nút Riêng I (xã Al Bá, huyện Chư Sê, Gia Lai) có ba chị em gái mồ côi cả cha lẫn mẹ. Bắt đầu từ 14 tuổi, người chị gái đã phải thân cò lặn lội khắp các cánh rừng, thửa ruộng trong khu vực để kiếm cái ăn nuôi các em…

Dẫn đường cho chúng tôi, trưởng thôn Nút Riêng I Puih Phế không ít lần chép miệng, hoàn cảnh lũ nhỏ tội nghiệp lắm, dân làng rất thương nhưng phải tội là ai cũng nghèo.

Ngôi nhà do nhà nước hỗ trợ nay đã “tan hoang”.

Nằm sâu trong góc làng, căn nhà nhỏ cũ mèm do nhà nước hỗ trợ trống huơ trống hoác, đến một cái giường ngủ cũng không có, là nơi ba chị em KPuih Nga (sn 1998), KPuih Ngân (sn 2007) và KPuih Ngoh (sn 2011) trú ẩn nhiều năm nay.

Nhác thấy bóng người, Nga vội vàng ôm hai em gái ra phía sau nhà, gương mặt hốt hoảng vì sợ các em bị xin cho người khác nuôi. Sau khi nhận ra trưởng thôn, Nga đã yên tâm và kể về hoàn cảnh khốn khổ của gia đình mình cho chúng tôi nghe.

Loading...

Nga chỉ nhớ khi mình lên 10 tuổi, chính là cái ngày mẹ sinh em Ngoh cũng là ngày cha vì bệnh nặng mà về với Yang (trời). Mẹ vừa mới sinh, không đi lại được nên mọi chuyện như nấu ăn, chẻ củi và đi làm kiếm tiền đều đặt lên đôi vai gầy của cô bé.

Khi mẹ đã khỏe hơn, Nga cũng chẳng được đến trường mà hàng ngày phải rong ruổi theo phụ mẹ đi làm thuê để có tiền đong gạo, nuôi các em còn đang tuổi bế bồng.

Vào một buổi chiều khi lên 14 tuổi, Nga nghe dân làng hốt hoảng gọi về vì mẹ đã uống thuốc độc tự tử. Ba chị em ngồi thẫn thờ bên thi thể mẹ, chẳng biết làm gì và nếu có biết thì cũng không có tiền để tổ chức đám ma. Dân làng xót xa nên người góp lúa, kẻ góp tiền giúp ba chị em đưa mẹ ra nhà mả.

Từ đó, dù không được sự chăm sóc của người lớn, luôn chịu cảnh bữa no bữa đói nhưng ba chị em vẫn lớn lên như cây dại trên rừng. Nga kể, khi cha mất, tài sản để lại cho 3 chị em là một căn nhà do nhà nước hỗ trợ xây cùng khoản nợ hơn 8 triệu đồng. Món nợ này vẫn còn treo lơ lửng trên người ba chị em, chẳng biết đến tháng năm nào mới trả nổi.

Hàng ngày, để có cơm cho các em ăn, từ sáng sớm Nga đã đi nhổ mì, cắt lúa và bốc vác thuê. Chiều đến, Nga lại vào rừng kiếm măng, lên rẫy mót từng hạt thóc rơi. Cứ như thế, mùa khoai mót khoai, mùa sắn mót sắn để có cái lấp vào những cái bụng kêu réo rắt suốt ngày vì đói. Hầu như mọi cánh rừng, thửa ruộng trong làng đều từng in dấu chân chị em nhà Nga. Đêm đến, Nga phải trải bao ba-la để các em đỡ lạnh hơn trong giấc ngủ. Những đêm mưa, gió rét, ba chị em co ro ôm nhau, nức nở khóc.

Nga kể, trước đây đã có người vào hỏi xin hai đứa em về nuôi, nhưng em nhất quyết không chịu. Lần đó Nga phải ôm em chạy đi trốn. Nga nguyện dù có khổ đến đâu cũng phải chăm sóc, nuôi dưỡng các em trưởng thành.

Ba chị em mồ côi Kpuih Nga đang chịu cảnh bữa đói, bữa no.

Những hôm vì thời tiết khắc nghiệt, nhà hết gạo, Nga phải mang gùi đi xin từng nhà trong làng. Lúc các em ốm, Nga chỉ biết ôm các em trong lòng mà khóc. Khó khăn chồng chất là thế nhưng Nga không bao giờ nản lòng, từng đồng tiền công làm thuê, bốc vác, Nga đều ưu tiên nghĩ về các em. Nga chỉ mong mình luôn khỏe mạnh, có việc làm đều đều để các em có chén cơm, no cái bụng đến trường.

“Em không biết chữ, không biết ngày tháng và không biết mình sinh lúc nào. Chính vì vậy, em muốn hai đứa em phải đi học để biết cái chữ thì mới hết khổ được”, Nga bộc bạch.

Đang nói chuyện thì cô bé Ngoh chạy tới, hướng đôi mắt ngây thơ về phía Nga nói: “Chị ơi em đói rồi”. Khóe mắt Nga chợt đỏ hoe, nước mắt chực trào, miệng lí nhí: “Hôm nay không ai thuê nên không biết lấy gì cho các em ăn nữa”.

Hiện tại, Ngoh đang học lớp 1, Ngân học lớp 3. Trực tiếp giảng dạy cho 2 học trò này, cô giáo Huỳnh Thị Thiện cho biết, nhà 2 em rất nghèo, đi học mà không có lấy một bộ quần áo lành lặn để mặc chứ chưa nói đến sách vở hay bút thước. Như em Ngoh lúc nào đến lớp cũng kêu đói, rồi khóc, còn em Ngân thì bị mặc cảm nên rất ít khi giao tiếp. Nhưng được cái 2 em rất chăm chỉ, đi học đều đặn lại ngoan nên toàn bộ sách vở, bút thước đều được các thầy cô giáo trong trường bỏ tiền ra mua giúp.

“Chỉ cần các em vui vẻ, chăm chỉ học hành thì những người giáo viên như chúng tôi sẵn sàng dốc hết công sức cũng như hỗ trợ về tiền bạc”, cô Thiện bộc bạch.

Bà Lê Thị Kim Huệ-công chức văn hóa xã hội xã Al Bá cho biết, gia đình em Nga là một trong những hộ có hoàn cảnh khó khăn nhất xã. Bố mẹ mất sớm, ruộng vườn đất đai thì không có, lại thêm hai đứa em nhỏ nên mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền đều đặt lên vai cô chị cả. Đã thế, các em còn gánh khoản nợ do bố mẹ vay lúc xây nhà, giờ chẳng có nguồn nào mà trả.

“Chính quyền cũng đã tạo mọi điều kiện để giúp đỡ nhưng vì trên địa bàn còn nhiều hoàn cảnh khó khăn, mà xã cũng nghèo nên chưa thể quán xuyến hết được. Chính vì vậy, rất mong những nhà hảo tâm quan tâm giúp đỡ để các em thoát khỏi cảnh… bữa đói, bữa no, yên tâm đến trường”, bà Huệ nói.

Mọi tấm lòng hảo tâm xin gửi về em Kpuih Nga, làng Nút Riêng I, xã Al Bá, huyện Chư Sê, Gia Lai.

 

Theo: Tùy Phong

Báo Nhân Đạo

 

Bình luận của bạn

nhận xét

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here